Welcome to Blog - Mr Vin
Đó là những ngày bố tôi rất mệt, bố bị bệnh nặng. Nhưng vào buổi sáng, khi chưa quá kiệt sức, bố vẫn đọc truyện cho tôi nghe, vì biết tôi rất thích. Đó là những giờ phút sáng sủa nhất trong ngày. Rồi một ngày bố bỗng gấp sách lại, và bảo tôi:
- Bánh Quy này. Ngày nào bố cũng đọc truyện cho con nghe. Bây giờ đến lượt con. Con hãy kể cho bố nghe một câu chuyện đi, còn bố sẽ ghi lại.
- Cũng được ạ - Tôi nói sau vài phút suy nghĩ - Con có một chuyện đây rồi. Hè năm ngoái, mẹ cho con về thăm trang trại của bà. Bà và mẹ đi vào nhà, nhưng con thì thích chơi ngoài vườn cơ. Hôm đó trời nóng lắm. Con đi chân đất vì con thích giẫm chân lên cỏ, rất là mát. Bỗng nhiên, con nghe thấy tiếng rất to: "cúc cúc cúc!". Con quay lại và thấy một con gà trống đỏ to tướng, cao gần bằng con, đang đứng ngay bên cạnh. Nó nhìn chằm chằm vào chân con.
Hẳn nó nghĩ các ngón chân con là những con giun có thể ăn được vì nó đột ngột dùng cái mỏ bự mổ vào ngón chân cái của con. Ôi, đau lắm bố ạ! Cứ như là bị dao cứa ấy! Xong rồi nó lại lấy đà định mổ tiếp, nhưng mà con chạy. Nó đuổi theo, cứ mổ vào gót chân con. Con hét: "Mẹ ơi, mẹ ơi!". Mẹ nghe thấy và chạy ra. Mẹ bế bổng con lên ngay trước khicon gà trống kịp mổ vào con cái nữa. Bà thì cầm cái chổi đuổi nó đi. Con thở phào vì mình vẫn còn sống. Mẹ cũng vậy.
Trong khi tôi kể, bố tôi viết lia lịa.
- Thật là một câu chuyện hay, rất rùng rợn đấy!
- Bố nói - Con gà trống đó thật là tồi tệ! Thôi, nhưng nó không ăn thịt con là tốt rồi.
- Con cứ tưởng nó sẽ ăn thịt con rồi đấy - Tôi bình luận thêm.
Ba tuần trôi qua. Một buổi tối, khi bố con tôi lại ngồi dựa lưng vào thành giường, bố tôi bỗng như trở về con người hoạt bát ngày xưa.
- Bố có một điều ngạc nhiên cho con này! - Bố cười rất vui - Con nhắm mắt lại đi.
Tôi làm theo lời bố, và khi mở mắt ra, tôi thấy... một tờ báo, ở một góc có... tên tôi, được in chữ đậm: "Myrtle Cook".
- Chính là câu chuyện của con đấy - Bố nói - Bố đã gửi câu chuyện của con, và người ta đã cho in nó để các bạn khác đều có thể được đọc.
Tôi không tin vào mắt mình. Chính là câu chuyện về chú gà trống đỏ to tướng của tôi được in trên báo. Chưa bao giờ tôi sung sướng đến thế. Chẳng bao lâu sau, bố tôi mất. Đó là khi trái tim tôi muốn vỡ ra nghìn mảnh.
Nhưng rồi tôi lớn dần lên, tôi học chữ để tự đọc truyện. Câu chuyện về chú gà trống đỏ to tướng mà bố chép lại cho tôi đã khiến tôi yêu thích việc viết truyện. Không lâu sau, tôi bắt đầu gửi những câu chuyện của mình tới tờ báo mà bố đã gửi bài cho tôi. Hầu hết các câu chuyện của tôi đều được đăng, và việc viết văn đã trở thành sự nghiệp của tôi sau này.
Bố đã không kịp nói với tôi là bố muốn tôi làm nghề gì, trở thành ai, sống như thế nào, bố đã chỉ kịp yêu thương tôi. Nhưng tôi tin rằng chính vì được yêu thương đúng cách mà một cô bé như tôi đi đúng hướng trong cuộc đời mình.
- Bánh Quy này. Ngày nào bố cũng đọc truyện cho con nghe. Bây giờ đến lượt con. Con hãy kể cho bố nghe một câu chuyện đi, còn bố sẽ ghi lại.
- Cũng được ạ - Tôi nói sau vài phút suy nghĩ - Con có một chuyện đây rồi. Hè năm ngoái, mẹ cho con về thăm trang trại của bà. Bà và mẹ đi vào nhà, nhưng con thì thích chơi ngoài vườn cơ. Hôm đó trời nóng lắm. Con đi chân đất vì con thích giẫm chân lên cỏ, rất là mát. Bỗng nhiên, con nghe thấy tiếng rất to: "cúc cúc cúc!". Con quay lại và thấy một con gà trống đỏ to tướng, cao gần bằng con, đang đứng ngay bên cạnh. Nó nhìn chằm chằm vào chân con.
Hẳn nó nghĩ các ngón chân con là những con giun có thể ăn được vì nó đột ngột dùng cái mỏ bự mổ vào ngón chân cái của con. Ôi, đau lắm bố ạ! Cứ như là bị dao cứa ấy! Xong rồi nó lại lấy đà định mổ tiếp, nhưng mà con chạy. Nó đuổi theo, cứ mổ vào gót chân con. Con hét: "Mẹ ơi, mẹ ơi!". Mẹ nghe thấy và chạy ra. Mẹ bế bổng con lên ngay trước khicon gà trống kịp mổ vào con cái nữa. Bà thì cầm cái chổi đuổi nó đi. Con thở phào vì mình vẫn còn sống. Mẹ cũng vậy.
Trong khi tôi kể, bố tôi viết lia lịa.
- Thật là một câu chuyện hay, rất rùng rợn đấy!
- Bố nói - Con gà trống đó thật là tồi tệ! Thôi, nhưng nó không ăn thịt con là tốt rồi.
- Con cứ tưởng nó sẽ ăn thịt con rồi đấy - Tôi bình luận thêm.
Ba tuần trôi qua. Một buổi tối, khi bố con tôi lại ngồi dựa lưng vào thành giường, bố tôi bỗng như trở về con người hoạt bát ngày xưa.
- Bố có một điều ngạc nhiên cho con này! - Bố cười rất vui - Con nhắm mắt lại đi.
Tôi làm theo lời bố, và khi mở mắt ra, tôi thấy... một tờ báo, ở một góc có... tên tôi, được in chữ đậm: "Myrtle Cook".
- Chính là câu chuyện của con đấy - Bố nói - Bố đã gửi câu chuyện của con, và người ta đã cho in nó để các bạn khác đều có thể được đọc.
Tôi không tin vào mắt mình. Chính là câu chuyện về chú gà trống đỏ to tướng của tôi được in trên báo. Chưa bao giờ tôi sung sướng đến thế. Chẳng bao lâu sau, bố tôi mất. Đó là khi trái tim tôi muốn vỡ ra nghìn mảnh.
Nhưng rồi tôi lớn dần lên, tôi học chữ để tự đọc truyện. Câu chuyện về chú gà trống đỏ to tướng mà bố chép lại cho tôi đã khiến tôi yêu thích việc viết truyện. Không lâu sau, tôi bắt đầu gửi những câu chuyện của mình tới tờ báo mà bố đã gửi bài cho tôi. Hầu hết các câu chuyện của tôi đều được đăng, và việc viết văn đã trở thành sự nghiệp của tôi sau này.
Bố đã không kịp nói với tôi là bố muốn tôi làm nghề gì, trở thành ai, sống như thế nào, bố đã chỉ kịp yêu thương tôi. Nhưng tôi tin rằng chính vì được yêu thương đúng cách mà một cô bé như tôi đi đúng hướng trong cuộc đời mình.
Ở một khu rừng yên bình nọ, sư tử cha đã già truyền ngôi lại cho sư tử con mới lớn. Sư tử con tự hào lắm, nó luôn cảm thấy hãnh diện vì mình là chúa sơn lâm. Một sáng nọ đi dạo sư tử gặp khỉ. Nó hỏi:
- “Khỉ kia, biết ta là ai không?”
- “Dạ, ngài là chúa tể rừng xanh, không một loài nào có thể thoát khỏi móng vuốt sắc nhọn của ngài!” - Khỉ kính cẩn đáp. Sư tử cười thỏa mãn và gầm lên một tiếng vang trời khiến khỉ sợ chạy mất.
Sư từ đi tiếp thì gặp đại bàng.
- “Đại bàng, biết ta là ai không?”
- “Dạ, ngài là chúa tể rừng xanh, không một loài nào có thể thoát khỏi hàm răng to khỏe của ngài!” - Đại bàng cung kính. Sư tử sướng lắm, nó gầm lên một tiếng vang trời khiến đại bàng hoảng sợ bay đi mất.
Sư tử đi tiếp và gặp voi.
- “Voi kia, biết ta là ai không?”
- “Dạ thưa, ngài là chúa tể rừng xanh, không một loài nào có thể thoát khỏi cú vồ nhanh mạnh của ngài!” - Voi đáp lễ độ. Sư tử khoái chí, nó lại gầm lên một tiếng vang trời khiến voi co rúm vòi lại.
Chiều hôm ấy, trong lúc đang mân mê bộ bờm oai vệ của mình.
Khỉ chạy đến hớt hả.
- “Dạ thưa ngài, chúng ta đang gặp nguy hiểm, ngoài kia có con người ạ!”
Sư tử cau mày:
- “Nhà ngươi leo trèo nhanh nhẹn và tinh khôn thế kia, chẳng lẽ không chống lại được con người?”
- “Dạ, khỉ tôi không dám chắc điều đó. Chỉ biết chắc rằng sức mạnh của ngài mới có thể cho con người một bài học!” - Khỉ nói xong thì leo lên cành cây và mất hút.
Nghe xong, sư tử đi tìm hiểu tình hình. Đi được một lát thì gặp đại bàng đang bay tìm chỗ trú ẩn. Sư tử nhăn mặt:
- “Này đại bàng, người cũng có tốc độ và cái mỏ sắc nhọn, cớ sao lại sợ con người?”
- “Dạ, đại bàng tôi không biết. Chỉ biết chắc rằng sức mạnh của ngài mới có thể chống lại được con người!” - Đại bàng nói xong cũng vừa tìm được chỗ trú ẩn.
Sư tử đi về phía âm thanh đùng đoàng thì gặp voi.
- “Này voi, ngươi to khỏe và nặng thế kia, cớ sao không đè bẹp được con người?”
- “Dạ, voi tôi không chắc được. Chỉ biết chắc rằng sức mạnh của ngài mới đem lại sự bình an cho khu rừng!” - Voi nói xong rồi lê thân nặng trịch chạy tiếp.
Chỉ còn lại mình sư tử, nó hùng dũng tiến về phía con sông nơi có những tiếng động rền vang cả khu rừng. Sư tử thấy một anh thợ săn gầy còm. Nó gầm lên:
- “Này con người, ngươi có biết ta là chúa tể sơn lâm không?”
- “Này nếu ngươi là vua, thì quân đội của ngươi đâu hết rồi?” - Người thợ săn cười đáp.
Sư tử giật nảy mình, chưa kịp hoàn hồn thì ở đâu đã xuất hiện hàng chục khẩu súng chĩa vào mình. Kể từ hôm đó, cả khu rừng không loài nào còn nghe thấy tiếng gầm vang trời quen thuộc nữa.
- “Khỉ kia, biết ta là ai không?”
- “Dạ, ngài là chúa tể rừng xanh, không một loài nào có thể thoát khỏi móng vuốt sắc nhọn của ngài!” - Khỉ kính cẩn đáp. Sư tử cười thỏa mãn và gầm lên một tiếng vang trời khiến khỉ sợ chạy mất.
Sư từ đi tiếp thì gặp đại bàng.
- “Đại bàng, biết ta là ai không?”
- “Dạ, ngài là chúa tể rừng xanh, không một loài nào có thể thoát khỏi hàm răng to khỏe của ngài!” - Đại bàng cung kính. Sư tử sướng lắm, nó gầm lên một tiếng vang trời khiến đại bàng hoảng sợ bay đi mất.
Sư tử đi tiếp và gặp voi.
- “Voi kia, biết ta là ai không?”
- “Dạ thưa, ngài là chúa tể rừng xanh, không một loài nào có thể thoát khỏi cú vồ nhanh mạnh của ngài!” - Voi đáp lễ độ. Sư tử khoái chí, nó lại gầm lên một tiếng vang trời khiến voi co rúm vòi lại.
Chiều hôm ấy, trong lúc đang mân mê bộ bờm oai vệ của mình.
Khỉ chạy đến hớt hả.
- “Dạ thưa ngài, chúng ta đang gặp nguy hiểm, ngoài kia có con người ạ!”
Sư tử cau mày:
- “Nhà ngươi leo trèo nhanh nhẹn và tinh khôn thế kia, chẳng lẽ không chống lại được con người?”
- “Dạ, khỉ tôi không dám chắc điều đó. Chỉ biết chắc rằng sức mạnh của ngài mới có thể cho con người một bài học!” - Khỉ nói xong thì leo lên cành cây và mất hút.
Nghe xong, sư tử đi tìm hiểu tình hình. Đi được một lát thì gặp đại bàng đang bay tìm chỗ trú ẩn. Sư tử nhăn mặt:
- “Này đại bàng, người cũng có tốc độ và cái mỏ sắc nhọn, cớ sao lại sợ con người?”
- “Dạ, đại bàng tôi không biết. Chỉ biết chắc rằng sức mạnh của ngài mới có thể chống lại được con người!” - Đại bàng nói xong cũng vừa tìm được chỗ trú ẩn.
Sư tử đi về phía âm thanh đùng đoàng thì gặp voi.
- “Này voi, ngươi to khỏe và nặng thế kia, cớ sao không đè bẹp được con người?”
- “Dạ, voi tôi không chắc được. Chỉ biết chắc rằng sức mạnh của ngài mới đem lại sự bình an cho khu rừng!” - Voi nói xong rồi lê thân nặng trịch chạy tiếp.
Chỉ còn lại mình sư tử, nó hùng dũng tiến về phía con sông nơi có những tiếng động rền vang cả khu rừng. Sư tử thấy một anh thợ săn gầy còm. Nó gầm lên:
- “Này con người, ngươi có biết ta là chúa tể sơn lâm không?”
- “Này nếu ngươi là vua, thì quân đội của ngươi đâu hết rồi?” - Người thợ săn cười đáp.
Sư tử giật nảy mình, chưa kịp hoàn hồn thì ở đâu đã xuất hiện hàng chục khẩu súng chĩa vào mình. Kể từ hôm đó, cả khu rừng không loài nào còn nghe thấy tiếng gầm vang trời quen thuộc nữa.
Bạn ơi! đừng hối tiếc
Tác giả: admin Phân loại: Phân loại mặc định
Tôi sẽ tha thứ cho bản thân và tin rằng sẽ không bao giờ là quá muộn để bắt đầu trở lại. Tôi giao hết quá khứ của mình cho Thượng Đế. Mắt tôi chỉ nhìn về phía trước...."
Chúng ta là những con người không hoàn hảo. Bạn cũng vậy và tôi cũng vậy. Ai cũng vậy! Cả cuộc đời này cũng vậy! Thế giới này cũng vậy. Tất cả đều không hoàn hảo!!! Bởi vậy mà, đã là con người, chúng ta không ai là không mắc phải những sai lầm. Có ai mà không từng dằn vặt, trăn trở về những việc đã làm, những việc đáng lẽ ra phải làm, những việc không kịp làm...
Là con người có ai mà không từng hối tiếc...
Thế nhưng, nếu bạn cứ để cho nỗi hối tiếc dày vò mãi tâm hồn mình, rồi tự chỉ trích,lên án thậm chí căm ghét chính bản thân mình thì điều đó chẳng những không có ích mà thậm chí còn gây hại cho bạn - nó sẽ huỷ hoại cảm xúc,tinh thần lẫn thể xác của bạn.
Và dẫu bạn có vò đầu bứt tai, có khóc lóc than thở, có đớn đau dằn vặt, có kể lể giận hờn.... nhiều đến mức nào chăng nữa thì bạn cũng chẳng thể nào quay ngược thời gian, trở về với dĩ vãng. Vì cánh-cửa-thời-gian đã khép lại rồi, đóng sập lại rồi, quá khứ đã thành vĩnh viễn! chuyện gì xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi! Việc không nên làm cũng đã làm rồi! Tiếc than cũng chẳng được lợi ích gì...
Đúng vậy! Thay vì cứ mãi hối tiếc vì những điều đã qua, tốt hơn là hãy thật bình tĩnh, nhìn thẳng vào nó, rút ra bài học từ những sai lầm & ... quên phứt những chuyện đã rồi. Đó là cách tốt nhất để có thể sống trọn vẹn với từng phút giây của hiện tại....& luôn hướng tới tương lai.
Không có "quá khứ của sự hối tiếc" mà chỉ có "ngày hôm nay của những việc cần làm" , không có những sai lầm mà chỉ có những bài học,không có "giá mà" , "nếu như" ,mà chỉ có "lần sau,tôi sẽ" . Và quan trọng nhất là :"giờ đây,tôi cần phải làm gì?"
Ngày mai sẽ bắt đầu từ ngày hôm nay và cuộc đời của mỗi chúng ta cần phải được bắt đầu trở lại, với những bài học khôn ngoan chứ không phải là những điều hối tiếc...
Chúng ta là những con người không hoàn hảo. Bạn cũng vậy và tôi cũng vậy. Ai cũng vậy! Cả cuộc đời này cũng vậy! Thế giới này cũng vậy. Tất cả đều không hoàn hảo!!! Bởi vậy mà, đã là con người, chúng ta không ai là không mắc phải những sai lầm. Có ai mà không từng dằn vặt, trăn trở về những việc đã làm, những việc đáng lẽ ra phải làm, những việc không kịp làm...
Là con người có ai mà không từng hối tiếc...
Thế nhưng, nếu bạn cứ để cho nỗi hối tiếc dày vò mãi tâm hồn mình, rồi tự chỉ trích,lên án thậm chí căm ghét chính bản thân mình thì điều đó chẳng những không có ích mà thậm chí còn gây hại cho bạn - nó sẽ huỷ hoại cảm xúc,tinh thần lẫn thể xác của bạn.
Và dẫu bạn có vò đầu bứt tai, có khóc lóc than thở, có đớn đau dằn vặt, có kể lể giận hờn.... nhiều đến mức nào chăng nữa thì bạn cũng chẳng thể nào quay ngược thời gian, trở về với dĩ vãng. Vì cánh-cửa-thời-gian đã khép lại rồi, đóng sập lại rồi, quá khứ đã thành vĩnh viễn! chuyện gì xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi! Việc không nên làm cũng đã làm rồi! Tiếc than cũng chẳng được lợi ích gì...
Đúng vậy! Thay vì cứ mãi hối tiếc vì những điều đã qua, tốt hơn là hãy thật bình tĩnh, nhìn thẳng vào nó, rút ra bài học từ những sai lầm & ... quên phứt những chuyện đã rồi. Đó là cách tốt nhất để có thể sống trọn vẹn với từng phút giây của hiện tại....& luôn hướng tới tương lai.
Không có "quá khứ của sự hối tiếc" mà chỉ có "ngày hôm nay của những việc cần làm" , không có những sai lầm mà chỉ có những bài học,không có "giá mà" , "nếu như" ,mà chỉ có "lần sau,tôi sẽ" . Và quan trọng nhất là :"giờ đây,tôi cần phải làm gì?"
Ngày mai sẽ bắt đầu từ ngày hôm nay và cuộc đời của mỗi chúng ta cần phải được bắt đầu trở lại, với những bài học khôn ngoan chứ không phải là những điều hối tiếc...
Đừng bao giờ bỏ rơi tình yêu của mình
Tác giả: admin Phân loại: Phân loại mặc định
Câu chuyện bắt đầu với một anh chàng tên Paul và một cô nàng tên Ella.
Cả hai đang là sinh viên đại học.
Một ngày hè, cả hai gặp nhau lần đầu tiên trên sân bóng rổ của trường. Ngẫu nhiên, họ được xếp chơi chung một đội. Hôm đó cả hai đều rất vui.
Lúc về, Ella giả vờ hỏi mượn điện thoại của Paul rồi gọi vào máy mình. Thế là cô có số của Paul. Sau đó, Ella gửi tin nhắn cho Paul, giả vờ như mình nhầm số. Paul trả lời lại. Ella lại gửi tiếp tin nhắn khác. Cứ thế, họ nhắn tin qua lại. Từ nhắn tin, họ chuyển qua gọi điện. Từ nói chuyện trên điện thoại, họ hẹn hò gặp nhau. Và rồi tình yêu đến với họ lúc nào không biết. Cả hai những tưởng, họ sẽ ở bên nhau cho đến cuối đời. Tình yêu của họ sẽ là vĩnh cửu.
Nhưng ba má Ella thì không nghĩ vậy. Họ cho rằng Paul không xứng với Ella và rằng chuyện yêu đương nhảm nhí hiện giờ sẽ phá hỏng tương lai tươi sáng của con gái họ.
Ella không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với ba má mình. Ella muốn chia tay. Paul không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với Ella hòng cứu lấy tình yêu của hai người. Anh chỉ có một lựa chọn duy nhất: để Ella bước khỏi cuộc đời mình. Ella bị buộc đi du học ở nước ngoài. Vậy là hai người mất luôn liên lạc.
Đau đớn thật đó. Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua.
Năm năm sau, lúc này cả hai người đều đã trưởng thành và tự lập, Ella vẫn còn độc thân và Paul thì có người yêu khác, Mary. Nhưng sâu thẳm tâm hồn, Paul chỉ yêu duy nhất một mình Ella thôi. Chỉ là, anh không có cơ hội để nói với cô điều đó.
Một lần, đang cùng Mary dạo phố, Paul vô tình trông thấy Ella. Cô thật sự chỉ đứng phía bên kia đường thôi. Chỉ cách anh có một sải chân. Trái tim anh như ngừng đập. Thật sự không rõ bản thân đang làm gì nữa, anh vùng người chạy băng qua đường, bỏ mặc Mary ở lại phía sau. Bần thần và ngơ ngẩn, anh đã không nhìn thấy một chiếc xe tải đang chạy tới.
Lúc Mary hét lên kinh hoàng cũng là lúc Ella quay người nhìn lại. Cô nhận ra khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy. Trái tim cô cũng như ngừng đập.
Ella nhào vào đám đông đang tụ tập. Paul vẫn còn thở. Bên cạnh anh lúc này là Mary, đang nói trong nghẹn ngào: "Paul, anh không được bỏ cuộc... hãy gọi tên em, hãy gọi 100 lần, 1000 ngàn lần... được không anh? Đừng ngừng lại, gọi tên em... đừng nhắm mắt, anh... mở mắt ra nào và hãy gọi tên em..."
Paul được đưa đến bệnh viện. Cả Mary và Ella đều đi theo. Họ không biết nhau. Mỗi người đứng một góc, cúi đầu cầu nguyện.
Vị bác sĩ trở ra, đứng trước mặt Mary và nói: "Cô Ella, chúng tôi xin lỗi, anh ấy đã bỏ cuộc sau khi gọi tên cô được 157 lần. Chúng tôi đã cố gắng hết sức."
Mary gục người khóc nức nở, cô không quan tâm đến chuyện vị bác sĩ ấy đã gọi nhầm tên.
Chỉ có Ella, người run rẩy quỵ ngã nơi góc phòng là thấu hiểu. Cô biết tại sao Paul ngừng lại ở lần thứ 157. Bởi vì đó là ngày họ chia tay nhau. Ngày 15 tháng 7. Năm năm, cô đã bỏ rơi tình yêu của mình đến 5 năm. Và bây giờ nỗi đau gấp ngàn lần ngày trước đang quật vào tim cô. Đau đớn.
Nếu bạn thực sự yêu một người, đừng rời bỏ người ấy. Không bao giờ rời bỏ. Bởi vì có thể bạn không biết được, tình yêu đó có ý nghĩa thế nào với người ấy đâu. Đôi khi nó có giá của cả một mạng người. Hãy trân trọng và giữ gìn tình yêu của mình. Chiến đấu vì nó. Và bạn sẽ không bao giờ hối hận.
Cả hai đang là sinh viên đại học.
Một ngày hè, cả hai gặp nhau lần đầu tiên trên sân bóng rổ của trường. Ngẫu nhiên, họ được xếp chơi chung một đội. Hôm đó cả hai đều rất vui.
Lúc về, Ella giả vờ hỏi mượn điện thoại của Paul rồi gọi vào máy mình. Thế là cô có số của Paul. Sau đó, Ella gửi tin nhắn cho Paul, giả vờ như mình nhầm số. Paul trả lời lại. Ella lại gửi tiếp tin nhắn khác. Cứ thế, họ nhắn tin qua lại. Từ nhắn tin, họ chuyển qua gọi điện. Từ nói chuyện trên điện thoại, họ hẹn hò gặp nhau. Và rồi tình yêu đến với họ lúc nào không biết. Cả hai những tưởng, họ sẽ ở bên nhau cho đến cuối đời. Tình yêu của họ sẽ là vĩnh cửu.
Nhưng ba má Ella thì không nghĩ vậy. Họ cho rằng Paul không xứng với Ella và rằng chuyện yêu đương nhảm nhí hiện giờ sẽ phá hỏng tương lai tươi sáng của con gái họ.
Ella không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với ba má mình. Ella muốn chia tay. Paul không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với Ella hòng cứu lấy tình yêu của hai người. Anh chỉ có một lựa chọn duy nhất: để Ella bước khỏi cuộc đời mình. Ella bị buộc đi du học ở nước ngoài. Vậy là hai người mất luôn liên lạc.
Đau đớn thật đó. Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua.
Năm năm sau, lúc này cả hai người đều đã trưởng thành và tự lập, Ella vẫn còn độc thân và Paul thì có người yêu khác, Mary. Nhưng sâu thẳm tâm hồn, Paul chỉ yêu duy nhất một mình Ella thôi. Chỉ là, anh không có cơ hội để nói với cô điều đó.
Một lần, đang cùng Mary dạo phố, Paul vô tình trông thấy Ella. Cô thật sự chỉ đứng phía bên kia đường thôi. Chỉ cách anh có một sải chân. Trái tim anh như ngừng đập. Thật sự không rõ bản thân đang làm gì nữa, anh vùng người chạy băng qua đường, bỏ mặc Mary ở lại phía sau. Bần thần và ngơ ngẩn, anh đã không nhìn thấy một chiếc xe tải đang chạy tới.
Lúc Mary hét lên kinh hoàng cũng là lúc Ella quay người nhìn lại. Cô nhận ra khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy. Trái tim cô cũng như ngừng đập.
Ella nhào vào đám đông đang tụ tập. Paul vẫn còn thở. Bên cạnh anh lúc này là Mary, đang nói trong nghẹn ngào: "Paul, anh không được bỏ cuộc... hãy gọi tên em, hãy gọi 100 lần, 1000 ngàn lần... được không anh? Đừng ngừng lại, gọi tên em... đừng nhắm mắt, anh... mở mắt ra nào và hãy gọi tên em..."
Paul được đưa đến bệnh viện. Cả Mary và Ella đều đi theo. Họ không biết nhau. Mỗi người đứng một góc, cúi đầu cầu nguyện.
Vị bác sĩ trở ra, đứng trước mặt Mary và nói: "Cô Ella, chúng tôi xin lỗi, anh ấy đã bỏ cuộc sau khi gọi tên cô được 157 lần. Chúng tôi đã cố gắng hết sức."
Mary gục người khóc nức nở, cô không quan tâm đến chuyện vị bác sĩ ấy đã gọi nhầm tên.
Chỉ có Ella, người run rẩy quỵ ngã nơi góc phòng là thấu hiểu. Cô biết tại sao Paul ngừng lại ở lần thứ 157. Bởi vì đó là ngày họ chia tay nhau. Ngày 15 tháng 7. Năm năm, cô đã bỏ rơi tình yêu của mình đến 5 năm. Và bây giờ nỗi đau gấp ngàn lần ngày trước đang quật vào tim cô. Đau đớn.
Nếu bạn thực sự yêu một người, đừng rời bỏ người ấy. Không bao giờ rời bỏ. Bởi vì có thể bạn không biết được, tình yêu đó có ý nghĩa thế nào với người ấy đâu. Đôi khi nó có giá của cả một mạng người. Hãy trân trọng và giữ gìn tình yêu của mình. Chiến đấu vì nó. Và bạn sẽ không bao giờ hối hận.
Ngắn nhưng cần thiết
Tác giả: admin Phân loại: Phân loại mặc định
Tại vùng trang trại xa xôi, có một người nông dân năm nào cũng trồng được những cây ngô rất tốt.
Năm nào ông cũng mang ngô tới hội chợ liên bang và năm nào ngô của ông cũng đạt giải nhất. Ai cũng cho rằng ông có những bí quyết riêng độc đáo. Có một lần, một phóng viên phỏng vấn ông và phát hiện ra rằng người nông dân luôn chia sẻ những hạt giống ngô tốt nhất của mình với những người hàng xóm ở các trang trại xung quanh.
- Tại sao bác lại chia những hạt giống tốt nhất đi, trong khi năm nào họ cũng đem sản phẩm đến cùng hội chợ liên bang để cạnh tranh với sản phẩm của bác? - Phóng viên hỏi.
- Anh không biết ư?- Người nông dân thật thà đáp - Gió luôn thổi phấn hoa và cuốn chúng từ trang trại này sang trang trại khác, từ cánh đồng này sang cánh đồng khác. Nếu những người hàng xóm quanh tôi chỉ trồng được những cây ngô xấu thì việc thụ phấn do gió rõ ràng sẽ làm giảm chất lượng ngô của chính trang trại của tôi. Tức là, nếu tôi muốn trồng được ngô tốt, tôi cũng phải giúp những người xung quanh trồng được ngô tốt đã!
Cuộc sống cũng như vậy. Những người muốn được hạnh phúc phải giúp những người sống quanh mình hạnh phúc. Những người muốn thành công phải giúp những người quanh mình thành công. Giá trị cuộc sống của bạn được đo bằng những cuộc sống mà bạn “chạm” tới.
Năm nào ông cũng mang ngô tới hội chợ liên bang và năm nào ngô của ông cũng đạt giải nhất. Ai cũng cho rằng ông có những bí quyết riêng độc đáo. Có một lần, một phóng viên phỏng vấn ông và phát hiện ra rằng người nông dân luôn chia sẻ những hạt giống ngô tốt nhất của mình với những người hàng xóm ở các trang trại xung quanh.
- Tại sao bác lại chia những hạt giống tốt nhất đi, trong khi năm nào họ cũng đem sản phẩm đến cùng hội chợ liên bang để cạnh tranh với sản phẩm của bác? - Phóng viên hỏi.
- Anh không biết ư?- Người nông dân thật thà đáp - Gió luôn thổi phấn hoa và cuốn chúng từ trang trại này sang trang trại khác, từ cánh đồng này sang cánh đồng khác. Nếu những người hàng xóm quanh tôi chỉ trồng được những cây ngô xấu thì việc thụ phấn do gió rõ ràng sẽ làm giảm chất lượng ngô của chính trang trại của tôi. Tức là, nếu tôi muốn trồng được ngô tốt, tôi cũng phải giúp những người xung quanh trồng được ngô tốt đã!
Cuộc sống cũng như vậy. Những người muốn được hạnh phúc phải giúp những người sống quanh mình hạnh phúc. Những người muốn thành công phải giúp những người quanh mình thành công. Giá trị cuộc sống của bạn được đo bằng những cuộc sống mà bạn “chạm” tới.


